in

Viết cho mùa gió về, mùa cần lắm những yêu thương…

Mùa gió rồi, đông rồi, có ai đó cần lắm, nhớ lắm vòng tay mẹ, người tha hương mùa này mong lắm được về nhà, ngồi bên bếp lửa ấm tình thân, ăn một củ khoai nướng, uống vài ngụm chè xanh và kể nhau nghe bao câu chuyện được mất cả năm.

Lại đông rồi, đông năm nay không còn như năm trước, mỗi bước chân, mỗi chặng cuộc đời làm thay đổi khá nhiều thứ, thay đổi nhất là thói quen…

Tầm này mọi năm, xong cơm tối có thể hẹn bạn bè đi cà phê, kiếm một vị trí ấm ấm ngồi ngắm phố phường… Tầm này mọi năm, hối hả với công việc cuối năm những vẫn cố dành thời gian để đi lượn lờ kiếm vài món đồ ấm, hoặc vài món đồ cho mùa xuân để còn diện tết. Tầm này mọi năm, là trông ngóng được về nhà với mẹ, là mong sao được ngồi trên xe trở về nhà. Năm nay không còn cà kê đi chơi tối, cũng không còn hứng thú sắm quần áo mới, lại càng không trông mong về nhà nữa, bởi bản thân đã ở nhà rồi.

Có nhà mà không thể về, đó là nỗi lòng của cô gái lấy chồng gần. Người ta bảo lấy chồng xa khổ vì muốn về thăm mẹ trăm lần khó, lấy chồng gần về khi nào chả được, nhưng ai lấy chồng gần mới thấm, muốn về nhà ở lại ít lâu như thời con gái đúng là khó hơn lên trời. Có cô gái lấy chồng xa, lúc buồn tủi chẳng biết phân bua cùng ai, lúc nhớ mẹ lại không thể về, dần dần, dáng dấp sao cô đơn lạ. Có cô gái lấy chồng gần, mỗi ngày chỉ ghé về được dăm phút rồi tất bật về lo gia sự nhà mình, ai bảo lấy chồng xa là khổ, mỗi lần về với mẹ thích về mấy hôm thì về, về rồi cũng không tới nỗi đi ngay trong chốc trong lát. Vậy mà cô lấy chồng gần lại không thể, thi thoảng kiếm được cớ về vài hôm mừng như bắt được vàng. Cũng chẳng phải mẹ chồng khó dễ hay cuộc sống vợ chồng có khúc mắc, chỉ là nhớ lắm cảm giác ở nhà như thời son rỗi, cái sự vô tư thời son rỗi sẽ mãi mãi không có được khi đã bước sang sông…

Gió rồi, có ai thấy lạnh không? có ai thấy mâm cơm mình thiếu vị, có ai cả năm chờ mỗi ngày tết để được đoàn viên? Đi xa lâu rồi có nhớ nhà không? có nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ anh em? có nhớ cái cảm giác quây quần bên mâm cơm kể chuyện xảy ra trong ngày không? có nhớ mùi khói chiều mùa se lạnh này, thơm nồng hương vị tết?

Đông rồi, có ai thấy cô đơn khi không có ai nhắc mặc thêm áo kẻo lạnh không?

Đông rồi, có ai cần lắm một hơi ấm tình thân, một cái xiết tay thật chặt, một giọt nước mắt đoàn viên?

Chiều nay lang thang trên phố,

thấy lá bay,

thấy gió heo may,

thấy nhớ gia đình,

nhớ ba mẹ, nhớ anh em tha thiết,

thấy trong gió chiều hương vị tết,

thấy nhớ hương khói bếp đoàn viên…

Rate this post