in

Trời lạnh rồi, anh có mặc áo ấm chứ? Và anh còn nhớ em không?…

Vẫn còn nhớ mùa đông năm ấy anh ngại ngùng bảo thích em. Vẫn còn chút kí ức về đêm Giáng Sinh anh nắm tay em đi dưới cơn lạnh 27 độ C của Thành Phố. Vẫn còn nhớ hơi ấm của vòng tay anh ôm chặt em…

Sài Gòn lại đến một mùa Noel nữa rồi. Cái lạnh giá bắt đầu đến một cách thật bất ngờ. Anh ra đi cũng bằng cách như vậy. Tháng 12 này cũng chẳng lạnh bằng tim em đâu anh ạ! Lửa yêu thương đã tắt rồi thì trái tim đâu còn được sưởi ấm nữa…?

Cũng đã một tuần rồi, kể từ ngày chúng ta chia tay nhau. Cái buồn của bài ca “Sau chia tay” đã quá cũ rồi nhưng tại sao em vẫn không thể tránh khỏi nó? Cũng đã một tuần rồi em không nhận được những lời quan tâm của anh, không nhận được hơi ấm của trái tim anh. Mới một tuần thôi nhưng sao với em nó đã lâu lắm rồi!

Người ta thường bảo: Sau chia tay, con gái luôn là người tổn thương nhất. Nhưng đối với em, cả trái tim của anh và em đều có nhiều mảnh vỡ phải không? Cả hai đều biết đau, đều cảm thấy mất mát cho dù ai có là người ngỏ lời chia tay trước…

Đã một tuần rồi, em ngu ngốc bán thời gian của mình bên chiếc điện thoại mà chờ dòng tin nhắn của anh. Đã một tuần rồi, em khóc nức lên khi em nghĩ về kí ức xưa của hai ta. Đã một tuần, anh xa em rồi….

Đối với nhiều người, một tuần là một khoảng thời gian rất ngắn. Nhưng với em, không hiểu tại sao em lại có cảm giác như ta đã xa nhau rất lâu rồi. Những dòng tin nhắn cũ, những yêu thương cũ làm sao em có thể gạt hết khỏi tâm trí đây?

Tháng 12 lạnh quá phải không anh? Anh có mặc áo ấm chứ? Anh có giữ sức khỏe không? Anh còn nhớ em không…?

Em chẳng còn nhớ lý do vì sao chúng ta lại chia tay nhau. Chỉ là nó đến bất ngờ quá nên em không thể chuẩn bị kịp để vượt qua được. Mùa đông cứ đến đột ngột, anh ra đi bất ngờ. Trái tim em lạnh giá quá. Mùa đông năm nay-mùa đông của sự cô đơn, mùa đông không có anh.

“Sau chia tay” – một bài hát đã quá cũ. Nhưng Giáng Sinh này nó cứ vang lên bên tai em, tìm đến sự cô đơn của riêng em. Sau chia tay, chẳng ai là không đau cả, về tinh thần và thể xác. Em vẫn mãi là đứa con nít không biết yêu là gì? Vẫn còn rất nhỏ để có thể được anh che chở. Nhưng dù có là trẻ con đi nữa, em vẫn sẽ nhớ cái ngày đầu tiên anh bảo anh thích em, em vẫn sẽ nhớ cái nắm tay đầu tiên đầy ngại ngùng của hai ta, em vẫn sẽ nhớ cái cách anh ôm em vào lòng mỗi khi em buồn. Và em vẫn sẽ nhớ mùa Noel lạnh giá năm ấy có anh bên cạnh.

Trời lạnh lắm rồi, mặc áo ấm vào anh nhé! Đừng để trái tim phải lạnh hơn nữa…

Rate this post