in

Thà đau một lần còn hơn đau dai dẳng…

Cuộc tình của chúng ta trôi qua cứ như một cơn bão và để lại trong tim vô vàn những vết thương. Vết thương kia chưa lành thì ta lại rạch thêm vào tim nhau vô số những vết thương mới. Anh và em cứ yêu nhau và rồi làm nhau đau nhiều hơn nữa.

Em và anh đã có vô vàn những lần cãi vã xung đột và rồi chia tay và rồi quay lại. Bao đêm em khóc như mưa chỉ vì vài câu to tiếng mà anh nói khi mình cãi nhau. Rồi đến sáng mai em lại cười “không ngậm được mồm” và coi như không có cái trận khóc như mưa đêm qua khi anh nhắn tin nói “Anh yêu em”.

 

Em là vậy, dễ tổn thương, dễ khóc, dễ hờn nhưng lại vô cùng dễ tha thứ bởi lẽ em yêu anh nên em chấp nhận tất cả. Nhưng rồi anh vẫn bỏ em đi, trơ trọi ở nơi này. Anh cứ bước ra khỏi cuộc đời của em ngày hôm trước bằng được rồi đến ngày hôm sau anh lại đến bên cánh cửa cuộc đời em “bấm chuông” liên hồi và bắt em mở cửa.

Em dần cảm thấy sợ, sợ cái mối quan hệ bấp bênh và không chắc chắn của mình. Em sợ cái cảm giác 15 phút trước còn có anh bên cạnh nhưng 15 phút sau đó anh lại bỏ mặc em một mình. Rồi anh sẽ lại bỏ em mà đi khi em gây ra một lỗi lầm vụn vặt, rồi anh sẽ lại bỏ em mà đi khi em ghen với bạn bè của anh, rồi anh sẽ lại bỏ em mà đi khi gia đình anh phản đối chuyện của chúng mình, rồi anh sẽ lại bỏ em mà đi khi anh và em cùng chạm ngưỡng một khó khăn mà cần cả hai đứa vượt qua.

Chính vì em biết rồi sẽ có ngày anh mất tích hẳn khỏi cuộc đời em vậy nên em đã để cho anh đi mãi và sẽ không quay lại. Mặc cho lòng em nặng trĩu những nỗi đau, mặc cho em đang tự cầm dao mà cứa hàng nghìn, hàng vạn vết thương chằng chịt và sâu hoắm vào trái tim em nhưng em biết mình cần phải làm vậy. Vết thương tinh thần dù đau đớn đến mấy rồi cũng có ngày tim em sẽ lành lại. Em tin là như thế và em bắt buộc phải tự nói với mình rằng:”Thà đau một lần còn hơn đau dai dẳng”.

RỒI ANH SẼ LẠI BỎ EM MÀ ĐI

Rate this post