in

Sao chẳng nói thương tôi, nhưng vẫn dịu dàng với tôi?

Có những tin nhắn ta suy nghĩ mãi một chuyện gì đó để gửi đi…

Có những cuộc điện thoại ta tìm kiếm một câu chuyện không có hồi kết để được kéo dài hơn…

Có những lúc rất sợ nhận lại một câu Ok là hết chuyện…

Có những cuộc gặp rõ ràng là rất tổn thương, rất xót xa nhưng vẫn phải gặp…

Có những nơi rõ ràng là rất buồn, rất đau đớn nhưng vẫn phải ở lại…

Tôi đã từng muốn hiện diện ở những nơi có người, dù chỉ để nhìn người đang nắm một bàn tay khác, chăm sóc cho một người khác… dù người chỉ ngoái lại nhìn tôi một lần thôi, tim tôi lại không thôi rạo rực…

Tôi đã dốc hết lòng cho một mối quan hệ như thế, chông chênh một phía thôi, người hiểu hết nhưng người chỉ dừng lại ở đó,… tôi cũng hiểu nhưng lại chẳng muốn ra đi, vì tôi hiểu rõ một điều dù tôi có muốn đi thì người cũng không níu lại…

Khi tôi gặp người, thế giới của tôi bỗng chốc lu mờ hết tất cả, xung quanh tôi toàn chỉ thấy hình ảnh của người, nỗi nhớ dành cho người, từng hành động, từng suy nghĩ nhất nhất đều vì người…

Tôi đã yêu như vậy bao lần, người chẳng phải là người đầu tiên làm tôi rung động, nhưng điên đảo như thế này chắc chỉ có là vì người thôi, có lẽ là vì người chẳng là của riêng tôi, có lẽ là vì tôi không được đáp lại… vì thế thứ tình đó cứ cuồn cuộn trào dâng, muốn ôm lấy tất cả cảm xúc ngọt ngào lẫn đau thương xuất hiện, mặc những tổn thương chắc chắn phải mang theo sau quãng thời gian này… tôi chẳng sợ gì cả… chỉ cần biết người cũng có chút tình cảm với tôi, tôi cứ ngây thơ nghĩ rằng… tình cảm trong tôi lớn lao như vậy, chắc chắn người sẽ cảm động…

Mỗi ngày tôi đều cố gắng, cố gắng như vậy… mỗi ngày ôm lấy chút ngọt ngào quan tâm ít ỏi từ người, mỗi ngày gom góp những nỗi thất vọng vì những quan tâm cho đi nay trở về không thõa, mỗi ngày can đảm lấy hết lòng mình gửi đi một tin nhắn yêu thương, nhưng cũng rất lâu sau người mới hồi đáp, đáp xong rồi tôi cũng chằng thấy an lòng… À tất cả đều là tôi chủ động, chủ động quan tâm, chủ động hỏi han và cả chủ động nói thương người… hỏi người nói chuyện với tôi người có thấy vui không…

Đau đớn một nỗi tình tôi sâu đậm như thế, mà người thì ỡm ờ, chẳng nói thương tôi, cũng chẳng xa lánh tôi, chẳng xem tôi là ưu tiên, nhưng vẫn chiều chuộng cảm xúc của tôi, vẫn ngọt ngào với tôi dù đó không phải những lời có cánh…

Tôi gom vào lòng mình không biết bao nhiêu cảm xúc, lúc buồn phiền thất vọng, lúc vui vẻ ngóng chờ, tất cả đều do người điều chế hết… rồi một ngày người cũng nắm lấy tay tôi, ôm tôi vào lòng, hỏi tôi nói chuyện với người có thấy vui không, hỏi tôi có chờ người được không… không biết tôi đã hạnh phúc thế nào đâu… người chẳng hứa hẹn gì với tôi nhưng trong tôi như có một thứ gì lớn lao bắt đầu,… lần đó tôi đã ngộ nhận… vài lời nói là nền tảng cho tình yêu

 

Người kể cho tôi nghe về cuộc đời của người, về những khó khăn, những sóng gió người đã trải qua, tôi như nuốt từng lời người nói, cứ ngỡ những gì người chia sẻ là vì tôi là người quan trọng… tiếc rằng tất cả không phải vậy… không hiểu lần ấy tâm trạng người thế nào… nhưng với tôi… người đã nắm tay tôi và sau đó là đẩy tôi xuống một vực thẳm…

Và thất vọng cứ nối tiếp thất vọng, người lúc thì dịu dàng, lúc thì xa lạ, lúc có chút yêu thương, lúc lại như chưa hề tồn tại… cho đến một ngày, tôi một mình vượt một quãng đường rất xa xôi đến thành phố của người… người không chút cảm động, không lời hỏi thăm, thờ ơ như tôi chưa bao giờ tồn tại, bình thản đến lạ lùng… phút cuối cùng cũng chẳng có luyến tiếc, níu giữ gì…

Cứ thế tôi trở về với một vết thương lòng không sao lành lặn được, đến bây giờ tôi vẫn không thể hiểu tại sao con người ta có thể xoay vòng với một thứ tình cảm mông lung như vậy, tôi thương người mù quáng đã đành, còn người thì sao… lòng người như thế nào… chẳng lẽ tôi đáng để người đưa tay đùa giỡn sao?

Và sau đó là những ngày thinh lặng, có chăng chỉ là những lời xin lỗi, mong tôi hiểu… tôi hiểu gì được chứ, khi trong lòng tôi chất chứa tủi nhục, tôi thấy mình như thứ bị vứt bỏ bên vệ đường không một lời giải thích… lúc đó là như vậy… bây giờ khi đã bình tâm hơn… tôi cũng chỉ hiểu chúng tôi không có duyên, hơn nữa thứ tôi hiểu đau đớn nhất là người chẳng có tình cảm gì với tôi… chỉ mình tôi… chỉ mình tôi thêu dệt đoạn đường này…

Rate this post