More stories

  • in

    Trong tình cảm nếu không có sự hồi đáp, mọi cố gắng đều là phiền phức…

    – Sao không nói, đơn phương cũng là kẻ ích kỷ thôi… và hơn nữa chỉ tình cảm không đủ lớn mới không nói ra.
    – Tôi đã nói rồi…
    – Cô ấy từ chối?
    – Đến tận 2 lần. Một cách thẳng thừng…
    – Sao vẫn tiếp tục…
    – Yêu…
    – Bạn ngu ngốc…
    – Đành vậy, làm kẻ đợi chờ dự bị còn hơn chẳng được là gì? More

  • in

    Cuộc đời này ngoài gia đình ra, những người muốn làm con khóc nhiều lắm!

    Mẹ biết không, con gái mẹ ngốc lắm, nên toàn gặp chuyện buồn thôi. Mà cuộc đời này, ngoài gia đình ra, những người muốn làm con khóc nhiều lắm mẹ ạ, con cứ lần lượt gặp người này đến người khác, họ tàn nhẫn lắm. Nhưng, chắc cuộc đời thử thách con thôi phải không mẹ. Chỉ là con chậm trưởng thành quá mẹ nhỉ, nên mẹ phải cố gắng đợi con gái mẹ lớn. More

  • in

    Tự thương lấy mình đến một ngày ai đó thật lòng thương em…

    Chúng ta cứ như vậy anh nhé, là hai đường thẳng song song không điểm cắt, đừng bất chợt một ngày lại nhớ tới em, em chẳng muốn mình trở thành người thay thế, cũng chẳng muốn giống câu ” anh chỉ đến bên em lúc buồn, còn những ngày vui anh về nơi đâu”. Em học được cách để mạnh mẽ rồi sẽ không cần sự quan tâm thương hại từ anh nữa. Vậy nên em sẽ lạnh nhạt lắm vô tình lắm, anh không thương em vậy thôi em cũng sẽ không thương anh nữa, tình thương em không thừa. Từ nay em tự thương lấy mình cho đến một ngày ai đó thật lòng thương em. More

  • in

    Người ta chỉ nhận ra giá trị của một thứ, khi nó đã không còn là của họ…

    Có những cuộc tình đi ngang qua nhau để thành tri kỉ, có những cuộc tình đã ở bên nhau nhưng lại xa mãi mãi. 3 tháng sau xa anh, cô bận rộn hơn với công việc mới, mở lòng hơn với những chàng trai xung quanh, dành thời gian cho bản thân, những việc trước đây cô luôn coi là vô nghĩa. Cô quay lại với chàng trai cũ, người yêu cô trước khi đến với anh, cô tìm thấy ở anh một sự trân trọng, nâng niu, yêu thương mà ngày trước cô ước mong có được. Cô không phải tất bật, không còn là trợ lý “độc quyền” của ai nữa, giờ đây, cô đang nhận được sự quan tâm, săn sóc xứng đáng với tình cảm mà cô bỏ ra. More

  • in

    Hôm nay là ngày cuối cùng em cho phép mình nhớ anh…

    Khuya rồi, ngoài kia màn đêm đã buông xuống còn em vẫn ngồi đây lặng lẽ một mình. Càng về đêm em càng chìm trong sự cô đơn, những kỷ niệm về anh ùa về. Hà Nội đã vào thu mùa hoa sữa thoang thoảng lại càng làm em thêm nhớ anh nhiều hơn. ”Ký ức cuối cùng em phải quên thôi” tạm biệt anh người đàn ông em đã từng yêu… More

  • in

    Quá khứ không đẹp và không hạnh phúc, nhưng con người ta vẫn muốn được quay lại…

    Quá khứ không đẹp và không hạnh phúc, nhưng con người ta vẫn muốn được quay lại. Đối tượng ở thời điểm thanh xuân của bạn, chẳng thể cùng bạn đi đến thực hiện mơ ước về ngôi nhà và những đứa trẻ, nhưng bạn luôn đặt niềm tin cực kì mãnh liệt ở họ. Vì bạn nhận ra rằng, nhờ có họ mình mới có những năm tháng ngắn ngủi nhưng đầy giá trị đó, những vấp ngã nơi dòng đời năm xưa, vẻ mặt những kẻ lụy tình đầy đau thương, cũng chẳng thể xuất hiện tại thời điểm nào nữa ở một kiếp người. More

  • in

    Tầm này, tình cảm nam nữ chẳng quan trọng với em. Chỉ muốn sống thật vui vẻ!

    Tầm này, tình cảm nam nữ chẳng quan trọng. Em cũng không có nhu cầu kết thêm bạn. Bạn bè của em bây giờ là vừa xinh vẹn tròn, em chỉ cần như thế và chỉ mong những tình bạn này hãy cứ mãi sâu đậm vẹn nguyên. Cùng anh em vượt qua hết các đợt sóng thần, đôi lúc cũng chỉ là ngồi lại kể xấu với nhau vài ba thứ, cùng chị em thỉnh thoảng gặp mặt, nhìn nhau rồi lại thắc mắc chuyện yêu đương. Cuộc sống hiện tại, chỉ mong là thế, cô gái 20 tuổi, sáng tỉnh dậy thấy trời đẹp tâm trạng vội trở nên phấn khích, nếu không may trời nhạt màu kém sắc thì lòng trùng xuống một tẹo. Chuyện cạnh tranh em không ưa, chỉ muốn làm những chuyện vui vẻ. More

  • in

    Cảm ơn anh – người đã khiến em phải sống mạnh mẽ hơn!

    Chunchoen (Kangwon- South Korean) những ngày đầu tháng 10 thời tiết bắt đầu chuyển đông từng cơn gió se lạnh giá buốt, một mình em bước chân trên phố tấp nập cô đơn nặng trĩu. Em thấy nhớ Việt Nam nhớ những con phố chúng ta từng đi qua, những quán quen chúng ta thường lui tới, những cái nắm tay thật chặt và những lần hẹn hò cùng nhau. More

Back to Top