in

Mối quan hệ không tên chỉ đẹp lúc đầu, nhưng sẽ không đi đến đâu cả…

Chào anh, một người bạn hay một người vừa đi ngang cuộc đời em,…

Bắt đầu từ khi em biết mình có tình cảm với anh,thì em chắc mọi thứ sẽ không đến đâu rồi. Vì yêu chiều cảm xúc của bản thân nên em chỉ muốn chạy đến gần anh, để thỏa lắp cái cảm giác được ở bên cạnh người mình thích thôi. Nhưng không dừng lại ở đó, ngày càng ngày mọi thứ bị đẩy đến một mức độ khác. Hiển nhiên, em đã không còn mơ hồ khi nói về tình cảm của em đối với anh nữa rồi. Gần anh, em chỉ thấy tình cảm của mình dành cho anh ngày một nhiều mà thôi.

Những buổi hẹn của em với anh dường như càng ngày càng nhiều hơn, tình cảm của em đối với anh dường như cũng nhiều hơn, sự thân thiết và thấu hiểu của em và anh dường như cũng nhiều hơn. Duy nhất chỉ một điều, anh chưa bao giờ mở lòng với em và thừa nhận về tình cảm của anh cả. Anh vẫn cứ như thế, im lặng và đối tốt với em từng chút. Em vẫn luôn tự hỏi những hành động, cử chỉ của anh đối với em những tin nhắn ” Chúc em ngủ ngon” hay ” Đang làm gì vậy?” hay ” Nice day ” hay ” Về nhà chưa?” là như thế nào. Đối với bạn bè anh đều quan tâm tận tình như thế ư? Và anh cũng đừng nói với em ” Đó là tình yêu nhân loại ” nha.

Hình ảnh trong phim ” One Day “

Em và anh, thừa tình cảm nhưng lại thiếu một cái tên cho mối quan hệ. Người ta gặp anh thì hỏi em, gặp em thì hỏi anh, khoảng thời gian đó em thật sự cũng chẳng biết tại sao chúng ta lại có thể dính nhau như sam. Rõ ràng anh đã làm em thay đổi rất nhiều và em tin là em cũng vậy, những thay đổi tích cực lẫn nhau… vậy mà như dư thừa.

Em đã tự dằn vặt mình tại sao lại mở lời thích anh trước như vậy. Đáng lẽ ra em nên im lặng mà thích anh lâu hơn tí nữa, im lặng để được gần anh một cách tự nhiên, vô tư như trước. Nhưng bây giờ nghĩ lại làm sao có thể cứ để bão giông trong lòng mỗi khi ngồi sau xe anh, mỗi khi ngồi xem phim cũng anh, mỗi nghi ngồi uống cà phê, đọc sách cùng anh. Thật khó chịu, quan tâm quá cũng không được mà vờ bỏ mặc cũng không xong.

Thời gian trôi qua, mọi thứ đều dậm chân tại chỗ và em bắt đầu mệt mỏi với cuộc sống của mình. Có đôi lần, em muốn lấy hết dũng khí của một người bạn tựa vào vai anh nhưng em đã không mạnh mẽ để có thể làm được điều đó. Em nhận ra, mình thật sự không nên tiếp tục như vậy. Em còn rất trẻ, em có quyền say nắng anh đến điên đảo, em có quyền thích anh chết đi được, em có quyền mở lòng mình ra cho anh biết, em có quyền cho bản thân mình một cơ hội và sau tất cả những điều đó em cũng nên cho mình cái quyền được quên anh đi. Bởi vì, em còn cuộc sống, gia đình, bạn bè, công việc. Em thật sự không thể vì anh – 1 phần nhỏ trong cuộc sống của em mà em lại bỏ mặc mọi thứ xung quanh mình chỉ để chạy theo sau anh mãi.

Giữa những thứ phản ứng đặc biệt của em và anh nhưng lại vẫn mãi không gọi tên được mối quan hệ của chính mình thì chắc rằng tình yêu của chúng ta chưa đủ lớn để có thể ràng buộc lẫn nhau. Có đúng không? Tại sao em không muốn làm bạn hay cùng đồng hành với anh, anh có biết không? Làm như vậy thì ai sẽ thương cho em đây, ai thương cho mớ cảm xúc hỗn độn và âm ĩ mỗi khi em cạnh anh đây. Nên cảm ơn vì đã tử tế với em trong suốt thời gian qua, ” cảm ơn vì đã nói câu từ chối” của anh nữa.

Thế cho nên, chúng ta hãy bước đi trên con đường riêng của mình với những đam mê và những bon chen cuộc sống rất khác nhau, hãy chín chắn hơn vì đã từng chạm nhau như thế này, nếu có thể được làm bạn thì hãy đợi em quên cảm giác yêu anh đi nhé!

Rate this post