in

Là người đến sau, mãi mãi cũng chỉ là người đến sau…

Em là cô gái mang hài đỏ,
Bỏ thế giới nhỏ, để yêu anh.
Bỏ hết tuổi xanh người con gái,
Vượt ngàn tự trọng, chỉ cần anh.
Anh là chàng trai mang giầy xanh,
Gương mặt lạnh tanh, chẳng ân cần.
Đôi lúc tưởng gần, lại xa lắm.
Thỉnh thoảng tay nắm mà như buông…

Nó đã và đang yêu một người rất nhiều, rồi nó tự hỏi người ta có gì mà hay ho để mình phải lao vào như sức hút của nam châm vậy. Tự đặt ra câu hỏi của chính mình và cũng tự im lặng trong tiếng thở dài.

Chúng tôi cứ yêu nhau như thế cho đến một ngày mình chỉ đứng sau một cái bóng, biết mình chỉ là một đứa chen chân giữa một cặp tình nhân, điều mà nó ghét nhất trong cuộc đời này. Thế mà ấy lại là tình yêu đầu tiên, mọi thứ đều là chân thành và nồng cháy nhất, cũng là trái tim của một kẻ si tình dẫn người ta đi vào mộng mị, là thứ tình cảm mà phải giấu giếm, phải nén nút dù nó biết sẽ chẳng đi đến đâu…

Nhưng nó chỉ cần anh còn lại nó bất chấp hết, và rồi từng ngày một người đến sau nhưng không thể làm gì được. Yêu khi thấy đau đớn khi nhìn thấy người ấy đau khổ vì một ai đó. Dù có bỏ ngoài mình những hoài ghi và mệt mỏi thì một ngày nào đó khi vệt nứt có hàn ngắn như thế nào đi nữa thì cũng không bao giờ được nguyên vẹn như lúc ban đầu, là khoảng cách, là yếu đuối, là mệt mỏi… là do anh hay do em hay do một thứ gọi là ” định mệnh” chớ trêu, có duyên nhưng không phận nên càng cố càng dùng dằng.

Những lần anh nói dối em để bên người ta em đều biết, một mình em lủi thủi em buồn lắm anh biết không? Nhiều lần em muốn rời xa anh nhưng em không có can đảm anh à. Anh níu giữ… em níu giữ… đôi khi em muốn làm kẻ ác muốn chia ly anh và chị vì em cũng là tình yêu chỉ là ai hơn ai mà thôi. Nhưng vô tình những lần bắt gặp anh nói chuyện và nhắn tin với chị trước sự vô hình của em, em biết chị ấy cũng yêu anh. Vì chị ấy cũng là con gái cũng yêu anh yêu rất nhiều. Phải chăng con gái luôn là người mù quáng trong tình yêu, không ghi ngờ, không tính toán rồi chịu nỗi đau.

Dù em có yêu anh cách mấy nhưng em nghĩ chúng ta lên dừng lại để bớt tổn thương cho ai đó, em cũng định viết cho anh một lá thư thật dài cứ ngục mặt vào dòng chữ viết rồi lại xóa trắng. Em quyết định chọn im lặng rồi một ngày nào đó anh sẽ hiểu ra, cũng có thể không bao giờ nhưng sau mọi thứ em cũng đã từng và đang còn yêu anh tình yêu đầu tiên của em ạ.

Vì là người đến sau, mãi mãi em cũng chỉ là người đến sau

Là người đến sau, mãi mãi cũng chỉ là người đến sau…
5 (100%) 2628 vote[s]