in

Không ai có thể đau khổ mãi, không có mê cung nào mà không có lối thoát cho người chơi…

Chúng ta đã từng có một khoảng thời gian dài an nhiên bên nhau mà quên đi thế giới bộn bề ngoài kia.

Người ta thường nói những người thuộc về nhau sẽ nhận ra nhau ngay giữa cái bộn bề của cuộc sống ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Bởi ở họ, có một thứ gì đó rất sáng, nổi bật và khác biệt đủ lớn để ta không thể nhầm lẫn họ giữa hàng tỉ người trên thế giới này. Mọi thứ nhẹ nhàng từ cái ánh nhìn đầu tiên, từ lúc chúng ta bắt đầu nói chuyện với nhau và dường như dần dần trở thành một thói quen hằng ngày giống như việc ăn cơm vậy.

Và rồi, thời gian dĩ nhiên cứ chạy mãi không đợi ai, cái gì cũng có một quá trình dài của nó, tình yêu cũng vậy, chúng ta lúc nào cũng bắt đầu bằng gặp gỡ, trò chuyện rồi chúng ta nhận ra có lẽ mình là cho nhau giữa cuộc đời này… Nhưng điều đó! nó đúng mãi mãi về sau này hay không?

Cũng như mọi người luôn tự an ủi bản thân mình: ” Cái gì đến thì nó sẽ đến thôi mà “. Ừ. Rồi hạnh phúc làm gì mãi mãi có trọn vẹn hoàn toàn đâu. Rồi cuối cùng cũng có một ngày nào đó trong đời chúng ta nhận ra một là chấp nhận rồi xem như không có và nhớ về những hạnh phúc ngày đầu mà vượt qua gian đoạn khó khăn đó, nhưng đa số, mỗi người trong chúng ta đều chọn tạm dừng, chúng ta đều không muốn tiếp tục bước đi cùng nhau nữa, chúng ta cảm thấy bản thân mình đã quá sức chịu đựng và chọn dừng lại. Suy nghĩ cho kĩ thì cũng đúng thôi, đôi lúc, chúng ta phải hiểu, ta còn quá trẻ để gắn kết lại với nhau mãi mãi nhỉ?

Chúng ta còn một tuổi trẻ dài ngoài kia, chúng ta vẫn còn sức lực và năng lượng để đi đến nơi mới, miền đất mới, quốc gia mới và rồi ta bắt đầu gặp những người mới, ta bắt đầu so sánh và rồi ta nhận ra có người tốt hơn như vậy nhiều, chúng ta nhận ra, mình cần phải giải thoát bản thân mình khỏi đó. Và rồi dĩ nhiên chúng ta chọn kết thúc.

Nỗi đau cho những con người ôm mãi kỉ niệm ở lại tìm kiếm hạnh phúc năm xưa mà họ xây đựng bằng sự chân thành và một trái tim đầy niềm tin yêu.

Tôi có vô tình đọc được đâu đó trên Facebook: ” Sự chân thành nằm kế ranh giới của sự ngu dốt”. Những ngày dài chân thành dành cho nhau tình yêu, một khoảng ngắn nhỏ trong cuộc đời của mình để sau này nhìn lại ta không còn gọi đó là ” chân thành ” nữa, ta đều nói là ” Sao mình lại có một khoảng thời gian ngu dốt như thế”. Nhưng hình như có những người cứ mắt kẹt luẩn quẩn đâu đó trong sự ” chân thành ” đó mà mãi mãi không thoát ra được.

Có những ngày dài ta cảm thấy bản thân mình như bị thiếu mất đi một phần của cuộc sống. Có nhiều lúc chúng ta cảm thấy tất cả mọi thứ vô vị, nhạt nhẽo vì mất đi yêu thương và thói quen lâu ngày rồi nên chẳng còn gì đủ lớn để hấp dẫn được bản thân của chúng ta nữa. Mỗi buổi sáng thức dậy, ta luôn tự hỏi bản thân mình ” Hôm nay có gì đặc biệt? Thức dậy rồi làm gì nữa? ” ta cứ đắm mình trong những dòng suy nghĩ miên man về ngày mai ra sao, ta cứ tự huyễn hoặc, chìm đắm bản thân mình vào hạnh phúc cũ xưa mà không hề nhận ra ở tương hiện tại đây, chúng ta đã chết.

Ta không còn cảm giác hay nhận thức nữa để nhận ra bản thân đã chết và cố gắng vật vờ nhưng thế nào nữa. Ta vẫn làm, vẫn đi đi về về nhưng trong suy nghĩ của chúng ta không hề ý thức được việc chúng ta đang làm. Và rồi, ta bắt đầu xa lánh mọi người, ta chọn cho mình một góc nhỏ an toàn trong một căn phòng, chọn cho mình một bộ phim mỗi ngày để tự giải thoát cho sự nhàm chán của bản thân và chọn ngủ mỗi khi rảnh rỗi vì ta đã không còn cách nào khác để đối phó với sự thật mất mát và đau thương mà ta đã từng trải qua… ta chọn im lặng và cau có với những người quan tâm ta, ta chọn chết đi ở trong lòng và bản thân mình một ít để cố gắng sống nhẹ nhàng qua từng ngày dài đó.

Và rồi có những lúc ta tìm về những nỗi nhớ, những quán quen, những nơi quen thuộc như một liều thuốc cứu ta ra khỏi lòng luẩn quẩn đó. Ta cứ vẫn vơ, suy nghĩ miên man trong những lúc chạy xe ngoài đường rồi bất giác nghe thấy mùi hương quen thuộc và chạy theo để vỡ mộng vì chỉ là sự trùng hợp.

Ta tìm về những quán quen, những con đường cũ mà cả hai vẫn hay đi qua để nhìn lại ta của ngày xưa, ngày xưa có tên của hạnh phúc. Và ta lại chọn âm thầm ngồi bên một quán cafe’ cũ mà không hề nhận ra sự thay đổi âm thầm của thời gian và không gian vì ta vẫn còn vương vấn kỉ niệm cũ và chất chứa đầy yêu thương chưa kịp nói ra.

Một mình ta ngồi gặp nhấm cho quên đi nỗi đau và yêu thương đã mất nhưng ta vẫn còn ôm lấy mà nuôi nấng nó bằng những âm ỉ nhớ thương còn ở trong lòng mà hy vọng một ngày nào đó yêu thương sẽ trở về.

Ta cũng có lúc nhận ra ta đã mất đi một người, nhưng rồi, ta tìm thấy chính bản thân trong cuộc sống bộn bề mà buồn chán này, rồi lúc đó sẽ đến, rồi chúng ta lại trở về là chính mình của ngày nào, bởi không có ai có thể buồn mãi được, không ai có thể đau khổ mãi được, không có mê cung nào mà không có lối thoát cho người chơi cả.

Trong tình yêu, đôi lúc ta chỉ cần chân thành bằng trái tim của mình, ngu dại ôm lấy kỉ niệm gặm nhắm nó và rồi trở về là chính ta. Chỉ cần ta sống chậm lại, cho bản thân mình được yêu thương, cho bản thân mình được đau khổ rồi khi lớn lên ta lại nhận ra là mỗi buồn đã là một nửa cuộc đời….

Rate this post