in

Gửi anh – người cũ từng yêu

Vậy là chia tay, đơn giản như một sớm mai mới đến, anh vội vã đi về một khoảng trời đầy ắp sự huyên náo và nhộn nhịp, em âm thầm gói ghém hết thảy những yêu thương trong suốt cuộc hành trình để thả trôi theo năm tháng.

Bình lặng, dửng dưng như hai người xa lạ đã có với nhau những hồi ức thật đẹp trong quãng đường ngắn ngủi nào đó. Và rồi người thương nhiều lắm cũng hóa thành người dưng, tiếng nấc nhẹ sau lưng cũng không còn làm vương vấn, bởi tất cả mọi thứ trong hai ta giờ đã đóng băng, sự im lặng bao trùm, vào giây phút cuối cùng em vẫn luôn muốn tìm kiếm những gì có thể thay thế cho hai từ ‘tạm biệt’.

Có những chuyện tình, chia tay không có nghĩa là không từng yêu đúng không anh?

Chúng ta, dù có kiên trì đến mấy, muốn ở yên trên chuyến tàu cuộc đời, quyết không rời xa, thì bao nhiêu trạm, bao nhiêu bến ắt cũng phải có người bước xuống và bước đi. Câu chia tay, dù không nỡ hoặc chẳng đành thì cũng phải vui vẻ vẫy tay chào nhau qua ô cửa kính, dù là anh ở em đi hay anh quay đầu em không ngoảnh lại thì trong đoạn tình cảm này mình đã từng dành cho nhau rất nhiều kỷ niệm đẹp mà, không phải sao?

Trên chuyến tàu năm ấy, nếu anh phải xuống trước thì đừng vội đánh thức em, cứ để em ngủ say đến trạm cuối cùng mà không hề hay biết anh đã bỏ đi

Trên chuyến tàu năm ấy, nếu anh phải xuống trước thì đừng vội đánh thức em, cứ để em ngủ say đến trạm cuối cùng mà không hề hay biết anh đã bỏ đi

Hy vọng anh ở một nơi nào đó của thành phố đầy ắp người này luôn vui vẻ. Hy vọng cơn gió vô tình kia có thể vòng tay qua để ôm anh trong những ngày anh cô đơn và buồn bã. Hy vọng anh có thể nghe được một điệu nhạc quen thuộc mà anh thích ở nơi góc nhỏ nào đó. Hy vọng những gì em không làm cho anh nữa thì người nào đó sẽ thay em chăm sóc anh tốt hơn gấp vạn lần.

Có thể rồi chúng ta sẽ gặp gỡ những người trên chuyến tàu khác, nhưng em vẫn luôn nhớ rằng từng có một người gặp em liền yêu thương, chiều chuộng. Anh có lẽ cũng sẽ quên từng lời ngọt ngào xưa cũ, không còn xem những thứ linh tinh hay các món đồ em thích, nhưng từng từng kỷ niệm bên anh thì mãi theo em suốt vạn ngày sau.

Và rồi năm tháng sẽ qua đi, anh và em sẽ không gặp lại.

Bao câu trách hờn ngoài miệng, nhưng trong lòng chỉ mong có mỗi bình yên. Em từng nghĩ về ngày chúng ta sẽ kết hôn, đi đến một nơi quanh năm se lạnh như Đà Lạt để sinh sống, em sẽ trồng rau, anh ngồi viết sách, chiều đến lại cùng nhau nhâm nhi mẩu bánh em vừa làm nóng hổi, đọc sách, ngắm hoàng hôn cùng anh đến suốt đời. Tiếc là khi gió đã về qua khe cửa, cũng chỉ mình em gặm nhấm nỗi buồn.

Hy vọng những tháng năm sau này mong đời anh đừng gợn sóng, cho em hết đời sẽ bình lặng an yên.

Tiin.vn

Rate this post