in

Em muốn reset bộ nhớ của mình, để thôi nhớ anh…

Em muốn reset lại bộ nhớ của mình…

Để có thể thôi nhớ anh…

Để có thể thôi hy vọng gặp lại anh…

Để có thể thôi thấy đau lòng khi nghĩ về anh…

Để có thể tự tin mà sống tiếp…

Anh có thể dạy cho em cách quên một người được không, cách lạnh lùng quay lưng đi không hề ngoảnh lại, cách dửng dưng dù ai đó đang cố sức níu kéo… Dạy em cách ngủ không mộng mị, dạy em cách nghe một bài hát mà không vô thức nghĩ đến ai đó, dạy em mỗi ngày thôi vương vấn muộn phiền…

Từ ngày rời xa anh, mỗi ngày em luôn cố gắng… sống thật thoải mái, ăn thật ngon, ngủ thật yên giấc… nhưng dù em có cố thế nào, hình ảnh của anh vẫn cứ hiên diện trong tâm trí em, chẳng một phút một giây nào em thôi nhung nhớ, có phải em đa tình quá không?

Em chưa từng biết bắt đầu như thế nào, giờ kết thúc em cũng không thể nhận dạng được, cứ vô thức ôm nỗi nhớ mơ hồ, vẫn mải mê ôm nỗi đau ở lại… làm sao đây hả anh, chưa bao giờ em thấy ghét mình như lúc này, chỉ ước gì anh chưa hề tồn tại…

Mỗi khi màn đêm buông xuống, em thật sự sợ cái cảm giác một mình, nỗi nhớ anh lại tìm về, làm tim em quay quắt, mong nhớ xa xôi, hoài niệm xưa cũ, sợ hãi hiện tại, chùn bước với tương lai…

Anh nói không muốn làm em đau, nhưng nếu không làm vậy thì em sẽ bất chấp… anh mong em hiểu…

Anh có biết bao nhiêu ngày trôi qua rồi em vẫn đau một nỗi đau như vậy, chẳng thể phai mờ cũng chẳng thể nhẹ nhàng đi chút nào, trái tim em vẫn không thôi rỉ máu, thật rất muốn làm như ai kia vô tình đến cạn cùng như vậy, thật muốn như ai kia lạnh lùng đến tàn nhẫn như vậy… tổn thương này thật sự quá lớn em không sao điều chỉnh được trái tim mình lúc này, trách mình thật nhiều, tại sao ngu ngốc như vậy, tại sao mềm yếu, tại sao cứ yêu như vậy…

Cưỡng cầu đàn ông là điều bi ai nhất, cưỡng cầu tình yêu là điều đau đớn nhất…

Em sẽ thu mình lại, sẽ không cho phép trái tim mình lạc nhịp nữa, ít ra sẽ không còn cố chấp đến đau lòng… thật sự rất sợ cái cảm giác này, cứ chông chênh hoai hoải, không đủ sức gìn giữ, không đủ sức níu kéo, không đủ tự tin để quên đi… là chấp niệm đến rã rời…

Rate this post