in

Em chấp nhận rằng có những thứ mãi mãi không thể là của mình…

Càng lớn, em học cách im lặng, học cách chấp nhận, học cách đối mặt với những sự thật đau thương. Không phải cứ nói lên cho cả thế giới biết rõ câu chuyện là chúng ta sẽ có cách hóa giải. Nhưng giấu mãi trong lòng, em sợ mình sẽ hóa thành kẻ điên trong thân xác tỉnh táo.

Có khi, phải nghĩ rằng, những thứ không phải của mình, từ lúc sinh ra nó đã mang quyền sở hữu của người khác, thì dù cố gắng thực hiện tốt đẹp cách mấy, em cũng chỉ là người vay mượn.

Là như thế. Em cứ chống chọi, cứ dối mình, dối người rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, sẽ có hoa hồng dành cho những nỗ lực chân thành.

Nhưng em buộc lòng mình nhận ra, anh vẫn là anh, người có hào quang tỏa sáng của mình, người chỉ cần chớp mắt 1 giây, có thể khiến cho cả thế giới phải quay đầu nhìn lại. Còn em, em chỉ là một chấm đen bé nhỏ lẩn khuất sau vòng hào quang của anh.

Người cũ quay về…

Anh nói yêu em. Em hiểu, nỗi đau ngày hôm qua của anh vẫn còn đó. Anh vẫn mong chờ cô ấy, vẫn lấp lánh trong tim một bóng hình xưa nguyên vẹn. Anh nói yêu em, em hiểu, đó chỉ là lòng thương hại cho một kẻ quá chân thành.

Em phải làm sao khi một lúc nào đó, anh sẽ đi mất.

Em yêu anh. Yêu da diết, yêu nồng nàn. Nhưng tình yêu em sao có nhiều âu lo, nước mắt, cô đơn, sợ hãi.

Em yêu anh. Vì yêu anh, em sẽ để anh yêu người anh muốn yêu, dù lựa chọn của anh, có lẽ sẽ không bao giờ có em.

Anh ơi. Em chấp nhận tất cả, chấp nhận em là kẻ ngốc, là người thiệt thòi, chấp nhận mình sẽ mất anh trong một giây phút bất kỳ anh lạc lòng vì người cũ.

Xin anh hãy nhớ, dù sao đi nữa, dù ta có đi trên 2 con dường khác nhau đi nữa, em đối với anh cũng chỉ có 1 đáp án. Em yêu anh.

Rate this post