in

Đau buồn nào rồi cũng qua phải không?

Vậy là mình quyết định xa nhau. Mặc dù chẳng nỡ, nhưng em phải buông, để anh được hạnh phúc.

Hơn 1 năm bên nhau. Cũng là một năm hạnh phúc với em. Nước mắt có, đắng cay có, ngọt ngào cũng có, giận hờn có, cảm thông có, chia sẻ có.

Hai đứa mình vẫn thương nhau mà phải không anh? Nhưng đã đến lúc mình phải nhường cho nhau hạnh phúc rồi. Em muốn giữ anh lại, nhưng em biết anh chẳng ở lại với em đâu. Tình yêu này, không gì có thể cứu vãn được nữa rồi

Em đã quyết tâm buông. Mà trong lòng em cứ day dứt mãi.

Quãng thời gian tới, em phải đối diện với nó ra sao đây? Em có nên tiếp tục níu kéo anh? Hay cứ âm thầm chịu đựng nỗi đau một mình. Đau nào, buồn nào rồi cũng qua mà phải không anh?

Em tự nhủ bản thân mình như vậy. Nhưng những lúc một mình thế này. Em lại thấy nhớ anh quá.

Ngay đầu ngõ em ở, có quán nước mình hay ngồi. Mỗi lần lên thăm em, anh đều ngồi đó chờ em cả. Rồi từ hôm nay, ai sẽ ngồi đó chờ em, rồi đưa em đi chơi.

Dọc quãng đường từ trường về phòng trọ, có nhiều chỗ mình đã từng đi qua quá. Mới cách đây mấy hôm. Khi em ở quê lên. Anh vẫn gọi điện. Hỏi han em mà. Anh vẫn nói em phải đi đường cẩn thận mà. Anh vẫn nói phải giữ gìn sức khỏe, Đừng để ốm mà. Hôm nay, tự nhiên em thèm một cuộc điện thoại của anh quá. Sao anh không gọi điện hỏi em đang làm gì, có nhớ anh không. Sao anh không nhắc em đừng khóc nữa…

Bản tính ích kỉ làm em mất anh rồi. Em mất anh thật rồi anh ạ.

Những lúc một mình. Giữa Hà Nội đông đúc chật chội này, chỉ có một mình em, thu lu một góc giường nằm khóc.

Em nhớ những lúc mình đi ăn, đi mua đồ đôi cùng nhau. Em nhớ có lần em đi bộ hàng km số liền chỉ để đi lấy đôi vòng có tên em và anh.

Em nhớ có những ngày Hà Nội mưa tầm tã. Anh vẫn không ngại ngùng đi cả trăm cây số lên với em.

Bây giờ em phải làm sao đây. Khi cứ khóc, cứ nhớ về anh mãi.

Rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Em sẽ thôi không khóc, không nghĩ về anh nữa.

Nhưng sao tim em cứ đau, nó chẳng chịu nghe lời em gì cả. Mà cứ nghĩ về anh mãi.

Em chỉ mong sao. Mọi chuyện vừa xảy ra như một giấc mơ. Để khi em mở mắt tỉnh dậy, anh vẫn ngồi đấy. Vẫn vỗ về, an ủi em

Hôm nay, khi bước lên xe bus. Tự dưng em lại thấy nhớ có những lần em về quê lại ghé qua chỗ anh, có những lần em chẳng ngại đường xa đi xe bus ra chơi cùng anh

Hóa ra là thật. Hóa ra em mất anh là thật.

Cho em khóc. Khóc một thời gian nữa. Rồi chắc chắn khi ai đó nhắc về anh. Em sẽ không thấy đau nữa.

Em muốn anh quay lại với em. Nhưng tất cả đã quá muộn rồi. Tình yêu này. Đắng cay em xin nhận. Đau thương em xin giữ.

Em chỉ mong anh. Luôn an yên, hạnh phúc, sớm tìm được người anh yêu thương thật lòng. Xin hãy sống thật tốt.

Em luôn mong mọi điều tốt đẹp đến với anh

Tạm biệt anh. Em sẽ quên anh nhanh thôi

Rate this post