in

Có phải chúng ta đã yêu nhau như một thói quen?…

Tôi ngồi nơi góc quán cà phê quen thuộc, mường tượng em ngồi đối diện nhấp một ngụm espresso, khẽ buông một câu: ”đắng quá”. Em chưa từng nói rằng em thích espresso cũng chưa từng bảo rằng em ghét, nhưng tôi biết đó là thói quen của em và tôi cũng biết em chỉ thích uống nó ở quán cà phê này.

Đó là một ngày đẹp trời phải không? Ừ, nhưng tôi lại mong rằng đó là một ngày mưa tầm tã. Vẫn nơi góc quán cà phê đó, nhưng mọi thứ đã thay đổi, em không còn uống espresso đắng ngắt nữa, ánh mắt em nhìn tôi không còn lấp lánh nữa hoặc chưa từng vậy hoặc do tôi luôn trốn chạy mọi thứ chỉ đến bây giờ mới nhận ra rằng trái tim em không còn đặt nơi tôi.

Em đã bị dao động rồi.

Vào chính khoảnh khắc đó, trái tim tôi như vỡ vụn. Tôi muốn em biết điều đó hoặc không cần phải biết. Em rời khỏi tôi như giọt sương sớm mai khẽ trượt khỏi phiến lá. Còn tôi vẫn ném mình vào đống hỗn độn của quá khứ, chỉ để níu kéo một chút dư vị ngọt ngào mà tôi từng có. Tôi không ép mình phải quên em nhưng cũng không cố nhớ về em hàng ngày, hàng giờ. Không như bao kẻ để mình giữa bộn bề của công việc để quên đi vị đắng em để lại, tôi thong thả hơn bất cứ ai, bình thản trước tất cả mọi việc, riêng chỉ tôi biết mình cô độc đến nhường nào. Mọi thứ không mấy thay đổi như thói quen hằng ngày vẫn còn đó, tôi vẫn ngồi nơi em thường gọi một tách espresso. Duy chỉ có một khoảng nơi tim bị đục khoét. Tôi lờ mờ nhìn thấy sợi dây liên kết giữa em và tôi chỉ còn là hai nhánh nhỏ trong không gian vô tận, giữa dòng xoáy của thời gian.

Em gọi cho tôi trước ngày em chuẩn bị sang chốn Paris phồn hoa cùng với chàng trai đã làm em dao động. Tôi muốn nói với em rằng tôi không muốn nhấc máy, nhưng lại cứ như một thói quen. Em nói rằng em sẽ rời xa tôi, em nói rằng em không thực sự tìm được tình yêu nơi tôi, em nói rằng cả tôi và em rồi sẽ ổn thôi. Lòng tôi lặng đi, chỉ nghe thấy tiếng cúp máy như rơi tõm vào không trung.

Có phải chúng ta đã từng yêu nhau như một thói quen, bên nhau cũng chỉ vì thói quen. Tôi không trách em, thật đấy. Tôi chỉ trách tình yêu tôi dành cho em không đủ để níu em lại. Tôi và em, là những con người sống vội vã, bên nhau cũng chỉ vài buổi sáng cho một tách espresso ấm nóng hay vài dòng tin nhắn giữa đêm khuya.

Tôi và em, bên nhau nhưng cô độc, hồ như chỉ nhìn nhau qua tấm kính, em mãi sống trong thế giới của em và tôi cũng vậy. Chưa từng có một lời hẹn ước nào, một dự định nào về tương lai xa gần, chúng ta như những mảng màu tách rời, chỉ cần nhắm mắt lại sẽ là bầu trời của riêng mỗi người mặc cho những suy nghĩ trôi tận đâu đó.

Tạm biệt em, cô gái nhỏ bé của tôi. Tôi sẽ không còn giật mình tỉnh giấc khi điện thoại rung lên mỗi khi em gọi, sẽ không còn nghe em gọi một tách espresso rồi sẽ nói rằng ” đắng quá”, tôi sẽ không còn được ngắm mái tóc ngắn của em rồi bất giác đưa tay lên xoa đầu em nhẹ nhàng. Tất cả bây giờ chỉ còn là kí ức đẹp nhạt màu, tôi chỉ muốn đem cất chúng vào chiếc hộp của thời gian, khóa lại rồi sẽ giữ trong tim.

” Em hẳn sẽ sống tốt chứ?”

” Chắc chắn.”

Ngày em đi, tôi không ra tiễn. Chỉ mong rằng em sẽ yêu đúng người, chỉ mong rằng cậu ta sẽ làm trọn vai người cuối cùng của cuộc đời em thay tôi, chỉ mong rằng em sẽ hạnh phúc. Em sẽ không phải yêu người lại biến tình yêu đó thành một thói quen, đúng chứ? Giữa dòng đời tấp nập này, em không thể lường trước được điều gì, giữa một xã hội mà mặt tốt chỉ là lớp mặt nạ em lại càng phải mạnh mẽ, dù em yêu bất cứ ai nhưng em đừng quên việc yêu chính bản thân mình, chỉ có như vậy em mới không bị vấp ngã, chỉ có như vậy tôi mới yên tâm. Tôi không chắc rằng chàng trai kia đủ tốt để em dựa vào cũng không chắc rằng em sẽ sống tốt, nhưng mà đừng đặt quá nhiều tin yêu vào họ em nhé! Tôi sợ em sẽ chới với giữa bờ vực thẳm, chỉ cần một cái đẩy nhẹ cũng đủ giết chết tâm hồn em.

Và giờ thì cho tình yêu ngủ yên nhé!

Rate this post