Latest stories

  • in

    Yêu đơn phương thì thà cứ nói ra còn hơn giữ mãi trong lòng…

    Tôi không muốn mình sợ hãi nữa. Dù kết quả thế nào tôi cũng chấp nhận, vì có thể là anh sẽ thích tôi như tôi cảm nhận hoặc là không, anh không hề có tình cảm gì với tôi hết mà chỉ là tôi tưởng tượng ra thôi. Nhưng tôi vẫn chấp nhận và quyết định là mình sẽ đối mặt với mọi chuyện. Tôi sẽ nói ra, có thể sau đó tôi sẽ có được mối tình mà tôi mong muốn hoặc là tôi sẽ đóng lại tất cả những cảm xúc đang diễn ra này mãi mãi. Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn tại thời điểm hiện tại, tôi cứ chới với và không biết như thế nào cả, sẽ còn khổ sở hơn………. More

  • in

    Yêu một người không yêu mình, hẳn là đau đớn lắm…

    Em luôn là người nói nhớ người mà chẳng bao giờ dám hỏi người có nhớ em không? Em luôn là người nói thương người mà chẳng bao giờ dám hỏi người có chút tình cảm nào cho em không?

    Em luôn xem người là ưu tiên nhưng với người em chỉ là sự lựa chọn.

    Em luôn muốn gần người thêm chút nữa, còn người thì luôn giữ khoảng cách với em.

    Em luôn thức rất khuya đợi người về chỉ để trả lời một tin nhắn, nhưng người vì vui vẻ với bạn không thể trả lời tin nhắn ngay cho em.

    Em một ngày kia vượt cả trăm cây số đến gặp người, không chút cảm xúc người lạnh lùng bảo em nên dừng lại.

    ………………………….. More

  • in

    Đừng bắt con gái phải chờ đợi quá lâu, thanh xuân của họ rất chóng tàn…

    “Chờ đợi không đáng sợ, mà đáng sợ là không biết phải chờ đến khi nào”. Là câu nói mà tôi đã đọc được trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình Bên nhau trọn đời của nhà văn Cố Mạn hai năm trước. Khi đó chỉ vì câu nói ấy ngôn từ dễ nhớ nên tâm trí dễ khắc ghi cứ vậy nó đeo bám tôi mãi. Kết thúc sự chờ đợi đó, Hà Dĩ Thâm cũng có được một kết thúc tốt đẹp với Triệu Mặc Sênh, tôi thiết nghĩ liệu cuộc sống có happy ending như trong tiểu thuyết ngôn tình kia không hay chỉ là những phiên bản chờ đợi bị lỗi…? More

  • in

    Mệt mỏi rồi thì mở lòng đi em, vì con gái luôn cần được che chở…

    Nhưng nếu không làm thế em phải biết làm sao, cuộc đời mà em sống theo cảm xúc của mình thì ôi thôi chết, người ta lúc nào cũng có một cái mặt nạ mà dự bị: tươi cười, lạnh lung,…. Vô số. Em chẳng cần thương hại, chẳng cần sự đồng cảm, ai tự khắc hiểu sẽ hiểu, ai muốn đi em cũng không oán trách. Em cảm thấy khinh sợ xã hội ngoài kia, sợ những ruồng rẫy, em sợ những thị phi miệng đời thiên hạ, thật đáng sợ. More

  • in

    Thanh xuân ai cũng có một người dành cả tâm can để yêu…

    Thanh xuân ai cũng có một người mình dành cả tâm can để yêu. Chỉ tiếc rằng duyên số, lòng người và thời điểm đều không đủ để giữ lại anh! Có 1 thời non dại em như bồ công anh trong gió, em cứ lửng lờ bay nhẹ nhàng mà vô vọng. Để bây giờ em hối hận sao mình lại bị gió cuốn đi….phút chốc em yếu lòng quay lại hóa ra em lại chẳng có ai bên. Rồi.. có những người sao chỉ ghé lại cuộc đời em hững hờ như thế! Vỗn dĩ giữa con người với nhau em chỉ cần những ngon tay đan nơi phố đông người, những cái ôm phía sau thật chặt như phút chốc thế giới bé lại, và ai đó cho em mượn bờ vai em tựa rồi nói với em rằng: em không tệ như mình nghĩ đâu! More