in

Cái gì qua rồi thì cho nó qua đi vì mỗi lần ngã thêm là một lần cứng rắn…

Lần đầu tiên cô gặp anh dưới hàng cây hoa Ban tím, rồi mỗi tuần anh lại chờ cô dưới hàng cây và trêu cô: màu tím ý nghĩa gì em biết không? Cô chỉ mỉm cười nhìn vào đôi mắt anh. Anh nói màu tím là sự thủy chung đó em, anh ngắt một bông hoa mới nở đưa cho cô và nói; em là tình yêu và là cuộc sống của anh. Dường như, lúc đó cô thấy mình là người phụ nữ thật hạnh phúc, cô vui vì quen biết anh và được anh yêu thương. Nhưng những ngày vui vẻ hạnh phúc đó chẳng được bao lâu, anh đã lẳng lặng rời xa cô mà không có một lý do nào, cũng chẳng có lời giải thích. Cô chờ đợi một tin nhắn, một cuộc điện thoại trong vô vọng.

Từ khi anh rời xa đến nay đã hơn một tháng, nhưng cô vẫn luôn hy vọng vào một phéo màu nào đó để cô biết lý do vì sao anh ra đi. Ngay lúc cô viết những lời này cô lại rơi nước mắt, cô muốn hét lên để quên đi tất cả quên đi những kỷ niệm về anh, có những lúc cô ước giá như chưa bao giờ gặp anh, chưa bao giờ yêu anh. Nhưng cô biết trên đời này làm gì có chỗ cho hai từ “giá như” tồn tại, có chăng nó chỉ tồn tại khi người ta đau khổ và khi người ta thất vọng mà thôi. Cô không hiểu tình yêu là gì? Nó là mật ngọt hay là một liều thuốc độc, trước đây cô thấy nhiều cô gái bị người yêu bỏ thường lấy cái chết để giải quyết vấn đề, lúc đó cô nghĩ sao lại phải như vậy không yêu người này thì sẽ có người đàn ông khác tốt với mình, quan tâm mình. Cô biết một khi anh đã ra đi sẽ không bao giờ quay trở lại và cũng chẳng bao giờ nhớ đến cô. Tại sao anh lại ra đi một cách dễ dàng như vậy? phải chăng ngay từ đầu anh coi cô là trò chơi của anh! Vâng điều đó có thể lắm chứ. Có lẽ chúng ta có duyên nhưng không có nợ, đến đây cô nhớ lại câu chuyện về duyên vợ chồng mà cô đã từng đọc: ” Có 1 chàng trai đau khổ vì người yêu bỏ đi lấy chồng. Anh ta đau khổ nên tìm lên chùa và hỏi 1 vị sư thầy.

– Tại sao Con yêu cô ấy nhiều như thế mà cô ấy vẫn đi lấy người khác?

Sư thầy mỉm cười và cho anh chàng xem 1 chiếc gương. Trong đó có hình ảnh 1 cô gái đẹp khỏa thân nằm chết bên đường, mọi người đi qua đều bỏ đi…Chỉ có 1 anh chàng dừng lại nhưng cũng chỉ đắp cho cô gái ấy 1 cái áo rồi cũng bỏ đi.

Mãi sau có 1 chàng trai khác đến và đem xác cô gái đi chôn.

Sư thầy nhìn anh chàng và nói:

– Kiếp trước anh mới chỉ là người đắp áo cho cô ấy thôi. Còn người chồng cô ấy lấy bây giờ chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy, đó chính là chữ NỢ, anh chỉ có DUYÊN với người Con gái ấy thôi!”

Phật nói rằng, kiếp sống con người chỉ là một giai đoạn trong dòng chảy luân hồi. Kiếp này nối tiếp kiếp khác, thừa hưởng và kế thừa lẫn nhau. Con người gặp nhau là bởi chữ DUYÊN, sống và yêu nhau là bởi chữ NỢ.

Chỉ khi nghĩ như vậy cô mới thấy tâm trí mình ít nghĩ về anh hơn. Đó cũng là lý do duy nhất mà cô lấy ra để viện cớ cho cái sai lầm của mình khi tin vào anh. Thôi thì cái gì qua thì cho nó qua đi, cô tự dặn lòng rằng hãy cố sống tiếp ông trời chẳng phụ công ai bao giờ. Một lần ngã thêm một lần cứng rắn.

Phương Thoa

Cái gì qua rồi thì cho nó qua đi vì mỗi lần ngã thêm là một lần cứng rắn…
5 (100%) 3117 vote[s]