in

Ai cũng cần một người bạn như thế…

Tớ thực sự là người rất trọng tình cảm, nhất là tình cảm bạn bè. Có những người bỏ tớ lại, có những tớ lựa chọn bỏ đi nhưng riêng cậu, dù sóng gió thế nào, dù ngăn cách ra sao – Vẫn bên cạnh tớ.

Nghĩ lại thì chúng ta có nhiều kỷ niệm buồn cười cậu nhỉ.

Hai đứa chả sợ trời, chả sợ đất, chỉ sợ mỗi môn Toán. Nhớ lại ngày ấy, dù là cấp 1 hay lên tận cấp 3, cứ thấy môn Toán là cả hai chỉ muốn “đánh bài chuồn” thôi. Những con số chả đáng yêu gì cả cậu nhỉ?

Thân nhau riết, gọi luôn mẹ cậu bằng mẹ. Ăn cơm nhà cậu ngon thật đấy, ngủ nhà cậu cũng ấm nữa. Lời hứa hẹn sau này hai đứa không lấy chồng, về sống chung một nhà cậu vẫn nhớ chứ?

Tớ ghét cậu lắm, ngày cậu bay, cậu chẳng cho tớ ra tiễn. Đã soạn sẵn bao nhiêu lời dặn dò, đã tự bịa cho mình thật nhiều lý do để không được khóc, thế mà một lời cũng không nói được ra. Người ta nói “Hạnh phúc là đi đón bạn ở sân bay” đấy, chắc sẽ hồi hộp lắm nhỉ. Sau này khi cậu về, tớ sẽ là người đầu tiên cậu trông thấy. Nhớ nhé?

Mấy hôm trước gặp mẹ, tóc mẹ bạc đi nhiều lắm, nếu tớ già thêm 10 tuổi nữa, chắc tóc tớ cũng sẽ bạc như thế mất. Vì tớ và mẹ đều nhớ cậu…

Hôm sinh nhật cậu, tớ thấy buồn lắm. Biết bao nhiêu lần hứa sẽ ở cạnh nhau vào ngày sinh nhật, thế mà năm trước, năm nay, cậu âm thầm trốn tớ đón sinh nhật bên đấy. Đáng ghét thật. Đó là lý do vì sao, cậu gọi cho tớ mà tớ không thèm chúc mừng. Vì tớ giận cậu…

Ai cũng muốn có một người hiểu được tính cách, hiểu được hoàn cảnh, hiểu được cả tâm trạng của mình. Tớ đã có một người như thế rồi đấy. Lắm lúc tớ buồn, cứ toàn lấy cớ cười cợt rồi trêu cậu thôi, nhưng những lúc ấy, cậu lại chẳng vui tính gì cả. Cậu bóc mẽ tớ, cậu mắng tớ. Quá đáng thật đấy…

Tớ nhớ có lần hai đứa gọi điện thoại, tớ ở bên này, lảm nhảm câu chuyện buồn của tớ đến tận 3 tiếng đồng hồ. Thế mà cậu vẫn bên cạnh lắng nghe. Rồi dăm bảy phút sau, tớ hỏi về tâm trạng của cậu, thì ra cậu cũng đang rất buồn, chúng mình lại làm nhảm cùng nhau thêm tận 3 tiếng nữa. Hình như hai đứa chơi chung, tập thêm được tính kiên nhẫn cậu nhỉ…

Tớ thất tình, cậu cũng thất tình. Vậy mà trong lúc tớ khóc bù lu lên thì cậu tỉnh bơ vậy. Cậu nói cậu chẳng còn nhớ, chẳng còn thương nên cũng chẳng còn buồn. Nhưng tớ cũng biết, cậu cũng đau rất nhiều rồi, mới không còn nước mắt mà khóc nữa. Chắc ngày đó cậu buồn và cô đơn lắm…

Có những ngày tớ thấy cô đơn khủng khiếp, hình như cả thế giới quay lưng lại với tớ hay sao ấy. Những lúc ấy, tớ thèm nghe giọng cậu, tớ cũng nhớ cậu nữa. Nếu cậu ở đây, cậu sẽ chẳng nói gì mà đưa tớ đi hóng gió một vòng, rồi vừa đi vừa kể dăm ba câu chuyện chẳng mấy liên quan. Ấy thế mà cách của cậu lần nào cũng làm tớ hết buồn. Nhưng mà, cậu ở xa quá…

Hôm nay, tớ thấy buồn lắm. Cậu với tớ như thần giao cách cảm ấy nhỉ? Một đứa gõ tin nhắn, một đứa gọi Facetime. Có ai đi an ủi bạn mình bằng cách mắng chửi như cậu không? Đồ ác độc… Nhưng tớ biết, ngoài miệng cậu mắng tớ thế, nhưng bên trong cậu là người hiểu tớ nhất, thương tớ nhất…

Lời hẹn ngày cậu về, hai đứa sẽ đi du lịch Hội An – Đà Nẵng. Mọi người bảo nơi đó đẹp lắm cậu ạ, được đi cùng cậu chắc chắn sẽ còn đẹp hơn nữa. Chúng mình sẽ lưu giữ lại những thứ đáng nhớnhất của tuổi thanh xuân cậu nhé!

Dù thế nào cũng chỉ hi vọng mười năm hay hai mươi năm sau, tớ vẫn có cậu bên cạnh, vẫn được cậu xem là một người thân, vẫn cùng cậu trải qua những khoảnh khắc tuyệt vời trong bước đường của mỗi đứa.

Cậu à, ngày mai chúng ta sẽ không thân nhau nữa. Nhưng tớ muốn nói một điều là tớ yêu cậu nhiều lắm, nhưng chỉ yêu gần bằng yêu tớ thôi. À, còn một điều nữa, là “ngày mai” chắc chắn không bao giờ đến!

Rate this post